THE GIFT

access_time 6 months ago

THE GIFT
In a page of Pliny we read
that in all the world no two faces are alike.
A woman gave a blind man
the image of her face,
without a doubt unique.
She chose the photo among many;
rejected all but one and got it right.
The act had meaning for her
as it does for him.
She knew he could not see her gift
and knew it was a present.
An invisible gift is an act of magic.
To give a blind man an image
is to give something so tenuous it can be infinite
something so vague it can be the universe.
The useless hand touches
and does not recognize
the unreachable face.
J. L. Borges: Poems of the Night
Quà tặng
Trong một trang của Pliny, chúng ta đọc thấy điều này,
Trong cả 1 lũ người như thế đó, không làm sao có hai khuôn mặt giống nhau y chang
Một người đàn bà cho 1 anh mù bức hình khuôn mặt bà.
Bà chọn tấm hình trong rất nhiều;
vứt đi tất cả, chỉ giữ lại một, và chọn đúng tấm cần chọn.
Cái hành động đó, thì thật có nghĩa, đối với bà
Và luôn cả với người đàn ông mù.
Bà biết anh mù không thể nhìn thấy quà tặng của bà
Và biết, đó là 1 quà tặng
Một món quà vô hình là 1 hành động huyền diệu
Cho 1 người mù một hình ảnh
Thì cũng như cho một điều gì tinh tế, giản dị, như “cúi xuống là đất”, như Cô Tư phán.
Chính vì thế mà nó trở thành vô cùng
Một điều gì đó mơ hồ như là vũ trụ
Bàn tay vô dụng, sờ
Và không nhận ra
Khuôn mặt không làm sao với tới được.
BURGIN: I also love that poem “The Gifts,” which takes place in a library.
BORGES: That’s a very strange thing-I found out that I was the third director of the library who was blind. Because first there was the novelist Jose Marrnol, who was a contemporary of Rosas. Then there was Groussac who was blind. But when I wrote that, I didn’t know anything about Marrnol, and that made it easier. Because I think it was better to have only two, no? And then I thought that perhaps Groussac would have liked it, because I was expressing him also. Of course, Groussac was a very proud man, a very lonely one too. He was a Frenchman who was quite famous in the Argentine because he once wrote that “Being famous in South America does not make one less well-known.” I suppose he must have felt that way. And yet, somehow, I hope he feels, somewhere, that I was expressing what he must have felt too. Because it’s rather obvious, the irony of having so many books at your beck and call and being unable to read them, no?
Borges: The Last Interview
Tôi cũng mê bài thơ “Những Quà Tặng”, xẩy ra ở 1 thư viện
Borges: Thật quái. Tôi là tên giám đốc thư viện thứ ba, mù. Tên mù đầu tiên là Jose Marrnol, một tiểu thuyết gia. Rồi tới Groussac. Tay này kiêu ngạo lắm. May là tôi không biết tới tên mù đầu. Groussac rất nổi tiếng ở Á Căn Đình, ấy là vì ông ta đã từng viết, nổi tiếng ở xứ Mít thì có gì là ghê gớm!
See Translation

content_copyCategorized under

About author