Ở lưng chừng tuổi trẻ tôi nghiệm ra rằng

access_time 2 years ago

Ở lưng chừng tuổi trẻ tôi nghiệm ra rằng,bất kỳ ai trong chúng ta cũng đã từng có những lúc thấy mình mang một nỗi đau tận cùng của thế giới.Như một buổi sáng mùa hạ chợt thấy hư vô trong đời.Như một ngày mưa rả rít buồn bã để thấy mình chẳng thuộc về nơi đâu trên trái đất này,ngoài những nỗi nhớ quay quắt,khôn nguôi…
Vào những ngày như thế,tôi đã trải qua và chẳng bao giờ nắm giữ hay đắm chìm mãi trong đấy.Vốn dĩ cuộc sống đời thường như một cơn sóng ngầm đã cuốn xô tôi về bao ngã rẽ và bắt buộc tôi phải có sự lựa chọn.Đối với ký ức chẳng có con đường nào hồi sinh,tất cả những gì tôi có thể làm là hồi tưởng và gìn giữ như một kỷ niệm.Bởi………………. chúng ta không sống cùng quá khứ mà chỉ sống cùng hiện tại và tương lai thôi :)))

content_copyCategorized under

About author