NĂM ANH EM

access_time 1 year ago

NĂM ANH EM…
Trong một lần nghỉ ngơi giữa chặng đường hành quân, tôi bắt gặp mấy em bé đang chơi những chiếc xe tăng bằng đất. Chúng cũng xung phong và hô oành oành như tiếng pháo… rồi hát như ca sỹ
“…Năm anh em mang năm cái tên.
Đã lên xe không còn tên riêng nữa…”
Sau đó rất lâu, một hôm ngồi với một anh lính tăng của VNCH, anh hát.
“Năm anh em trên một chiếc xe tăng.
Như năm bông hoa nở thành một cục…”
Hỏi ra mới biết, lính tăng vnch cũng hát bài này nhưng hát thành nỗi đau khi chiếc tăng trúng đạn B41 của bộ đội ta thì… nở thành “một cục”
Nghe, chợt thấy cơn lạnh chạy buốt sống lưng…
Bỏ qua chuyện nhạy cảm. Ta thấy bài hát hay cả về lời (thơ Hữu Thỉnh) lẫn nhạc (nhạc sỹ Doãn Nho) và càng nhận ra “Cái đẹp” vốn không có địch ta, sức sống của bài ca đạt đến mức ai cũng có thể hát theo tâm trạng mình… bởi, nó vốn rất hay, rất đẹp!
Tiếc thay! Nay, đôi khi nghe bài hát này ở đâu đó mà chẳng thấy thích thú gì!?
Chỉ đến đêm qua, trong chương trình “Sống mãi với thời gian” tại Nhà hát Nghệ thuật Quân đội tôi mới giật mình vì hay quá, hào hùng quá, Việt nam quá!
Bài hát do nsnd Quang Thọ, các nsut Đức Minh Dương, Quang Huy, Thanh Vinh (và một anh tôi ko nhớ tên) thể hiện. Dù các anh đều ngấp nghé 70, dù nội lực không còn tràn trề (như thủa đi hát ở chiến trường cùng bộ đội) nhưng khi cả năm anh cùng cất tiếng, ta như nghe được cả tiếng gầm rú của máy tăng, tiếng nghiến của xích và cả tiếng pháo ầm ầm xung trận…
Bất chợt liếc lên trần nhà hát, tôi e ngại, vì hình như nó cũng muốn rung rinh.
Có lẽ tại mấy “ngôi sao” đang nổi bây giờ hát bài này, ta khó mà biết họ muốn hát cái gì?
Có lẽ vậy, chỉ những người đã đi qua chiến tranh, những người đã mưa dầm cơm vắt, đội pháo bom cùng lính tiếng ca mới mạnh mẽ và sâu lắng đến thế!
Và… có lẽ những ngôi sao đích thực như các anh đâu có cần khoe thứ chớp lóe màu mè… vì giọng ca các anh vốn là ánh sáng…
Cả nhà hát đứng lên vỗ tay, mắt ai cũng sáng. Trên sân khấu các anh càng chói sáng…
Cả khán phòng nhà hát nóng rực bởi giai điệu, lời ca và tiếng hát như lửa của các anh…
Nghe! Tôi càng thêm tin rằng:
Một dân tộc với những con người như thế.. chẳng thể nào hèn yếu! Khi tình yêu đất nước của họ đã bùng lên thì bất cứ kẻ thù nào, đang ở Trường sa hay Hoàng sa hay bất kỳ đâu cũng phải khiếp sợ cúi đầu như chúng đã bao lần phải nhục nhã cúi đầu.
Cảm ơn các anh!

content_copyCategorized under

About author