GOSSIP IN THE VILLAGE

access_time 4 months ago chat_bubble_outline 0 comments

GOSSIP IN THE VILLAGE
I told no one, but the snows came, anyway.
They weren’t even serious about it, at first.
Then, they seemed to say, if nothing happened,
Snow could say that, & almost perfectly.
The village slept in the gunmetal of its evening.
And there, through a thin dress once, I touched
A body so alive & eager I thought it must be
Someone else’s soul. And though I was mistaken,
And though we parted, & the roads kept thawing between snows
In the first spring sun, &itwas all, like spring,
Irrevocable, irony has made me thinner. Someday, weeks
From now, I will wake alone. My fate, I will think,
Will be to have no fate. I will feel suddenly hungry.
The morning will be bright, & wrong.
– Larry Levis
The New Yorker, April 5, 2014
Buôn chuyện làng
Tớ đếch nói với ai, nhưng, dù sao, tuyết tới.
Lúc thoạt đầu, họ chẳng thèm ngay cả tỏ ra nghiêm trọng, về chuyện đó.
Rồi có vẻ như là họ muốn nói, nếu chẳng có gì xẩy ra,
Tuyết có thể nói điều đó & hầu như tuyệt hảo
Ngôi làng ngủ, trong màu đồng đỏ, của những buổi chiều của nó.
Và ở đó, qua cái áo dài mỏng, một lần, tôi sờ vô
Một cơ thể sống ơi là sống & hăm hở, tôi nghĩ
Hẳn là linh hồn một người nào đó.
Và, tôi đã lầm.
Và chúng tôi lên đường & những con lộ băng tan giữa tuyết
Trong mặt trời đầu tiên của mùa xuân & tất cả, như mùa xuân
Vô phương huỷ bỏ, cái tếu táo, buồn cười làm tôi càng thêm ốm tong teo.
Vài ngày, vài tuần, kể từ bây giờ
Tôi sẽ thức giấc một mình.
Số phần của tôi, tôi nghĩ,
Là đếch có số phần.
Bất thình, tôi cảm thấy đói.
Buổi sáng thì sẽ sáng ngời & lầm lẫn.

content_copyCategorized under

About author

No Comments

comment No comments yet

You can be first to leave a comment

Submit an answer

info_outline

Your data will be safe!

Your e-mail address will not be published. Also other data will not be shared with third person.