ĐỜI THẾ MÀ VUI (2)

access_time 1 year ago

ĐỜI THẾ MÀ VUI (2)
Vậy là cũng 10 năm mình bước chân vô cái nghề làm phim, và đây là chuyến đi đầu tiên “tự học” nghề.
Đó là năm 2007, nhớ là hổng có mê phim xxx, mà chỉ mê coi các phim discovery (hihi) rồi nổi hứng kéo một băng đi mần phim khám phá, và chọn con sông Đà làm hành trình khởi nghiệp vì quá mê Nguyễn Tuân với bút ký “Người lái đò trên sông Đà”, trước khi đi, tự đưa ra quy định : chỉ đi bằng đường sông chứ không đi được đường bộ.
Gần 1 tháng, đi hết 527 cây số từ ngã ba Hồng Đà (Tam Nông, Phú Thọ) vậy mà ngược lên tới thượng nguồn Ka Lăng (Mường Tè, Lai Châu), biên giới Việt – Trung đi hết thảy 6 loại phương tiện thuyền bè, ngủ bờ ngủ bụi ven sông cực như chó, vậy mà dường như đêm nào cũng có rượu chè vui tưng bừng một góc rừng với ca nhi khê nồng bắc kỳ mà chuyên trị bolero Do Huu Luc (hihi).
Nhiều khi cực quá đâm ra cáu, hai thằng khỉ khọt nhào vô đánh nhau như gà chọi, vừa giận vừa thương.
Nhớ cái đêm đi giao lưu với các em gái Thái, mà từ chiều anh mỏ làng đã loa loa khắp bãi sông Đà xứ Quỳnh Nhai “loa loa loa, có đoàn ca mê za trung ương về quay phim bản ta, mời bà con mau tụ tập…” vậy mà đưa ra đội các má, các dì nhún nhảy thiệt là mất hứng quá (hihi).
Thiệt tình là cái đoàn làm phim dạo như ăn mày, nhưng luôn kiếm được những cuộc mời ăn nhậu linh đình từ thôn, xã, huyện cũng vì trong đoàn làm phim có bông hoa nhỏ làm MC kiêm đầu bếp Huynh Tran Thi Ngon. Ôi thôi, ông Mèo, ông Thái, Tày, Dao gì mà thấy em nó hiện hình cũng thịt ngay chú lợn cắp nách mà thết đãi “đoàn ca mê za trung ương” (hihi).
Chặng cuối cùng lên gần tới Mù Cả, gần biên giới, sông Đà thành thác chảy cuồn cuộn nhìn rất sợ, không thuyền nào chịu cho thuê, chạy tới lui mãi mới có một lão cho thuê con thuyền độc mộc cũ kỹ mà mỗi khi qua đoạn thác dữ như Kẻng Mỏ là lão lại xua anh em lên bờ, vượt núi, chỉ chở đúng 2 người, vì sợ sóng đánh úp thuyền, mình tình nguyện ngồi thuyền để quay cảnh ngoạn mục đi qua thác với suy nghĩ : mình là thằng bày đầu ra chuyến đi, lỡ đứa khác ngồi mà lật thuyền, tiền đâu mà đền mạng…Vậy mà lên tới đồn biên phòng 317, cái lão “người lái đò trên sông Đà” nhe hàm răng đen thui vừa đếm tiền vừa nói “Ơ, cái con thuyền này tao định chẻ ra làm củi bán vì nó mục quá rồi, mà bọn bây cứ đòi thuê thì tao cho thuê thôi mà” !.
Đời thế mà vui các anh chị ạ ! hihihi

content_copyCategorized under

About author