Đến cả truyện cổ tích cũng không phải truyện cổ tích

access_time 2 years ago

Đến cả truyện cổ tích cũng không phải truyện cổ tích. Nếu bạn biết cái kết thật sự, chứ không phải những happy ending mà người ta gắn cho nó:
– Trong “Cô bé quàng khăn đỏ” nguyên gốc, không có bác thợ săn, không có người bà đang ốm. Chỉ có một cô bé đi trong rừng, nghe lời lừa phỉnh của con Sói và nghe theo. Cuối cùng bị Sói ăn thịt. Hết. Nhân vật chính là cô bé cả tin và con Sói béo. Hiệu ứng tâm lí “foot in the door” (cho Sói gửi chân) chắc từ truyện này mà ra :))
– Trong “Công chúa ngủ trong rừng”, nàng không tỉnh dậy sau một nụ hôn của hoàng tử vì chẳng có gã nào đủ dũng cảm hôn một đứa trăm năm rồi ko đánh răng. Công chúa thực sự tỉnh lại khi nàng đã sinh ra hai đứa con. Một lần, đứa con bé đã mút ngón tay nàng, làm gai cây lanh rơi ra, lời nguyền đc giải. Vậy đó. Sự thật là công chúa bị hấp diêm dã cmn man, đẻ con kiểu j ko hiểu (chắc mổ phanh). Hoàng tử thì dám cá là chỉ xxx đúng kiểu duy trì nòi giống :))
– Hay “Nàng tiên cá” cũng chẳng có happy ending nào hết, khi cuối cùng hoàng tử vẫn lấy gái khác, nàng tuyệt vọng chết đi và hoá thành bọt biển, tan biến vào hư vô.
Thế nên đừng bao giờ, đừng bao giờ tin vào câu nói “đẹp như truyện cổ tích”, “chuyện tình như cổ tích” bla bla bla vì cổ tích cũng khắc nghiệt, ám ảnh, đầy đau đớn và phũ phàng như đời thực vậy.
Điểm khác nhau duy nhất, có lẽ là thái độ sống. Chính thái độ sống là động lực để người ta thay đổi những cái kết đầy ám ảnh đấy thành những happy ending, happily ever after, để chúng ta luôn thấy, luôn nghĩ đến những điều tích cực. Làm gì có tình yêu hoàn hảo mỹ lệ như trong truyện cổ tích, chỉ là chúng ta tự tô vẽ mà thôi. Nhưng tô vẽ để tình yêu thêm màu sắc, bớt nhàm chán hay đắm chìm trong những ảo tưởng lại là lựa chọn của mỗi người.
Vui hay buồn, nhẹ nhàng hay nặng nề đều do mình mà ra cả. Chứ ai chẳng đã có lần ôm ngực mà khóc không thành tiếng rồi.
– Em chọn gì, bi thương, hay tình yêu? – Goblin ưu phiền nhìn Eun Tak.
– Em chọn một tình yêu bi thương. – Eun Tak nhoẻn miệng cười, khẽ đáp lại.
Yes, I don’t want a half-baked love.
I want a love that lasts. A love that endures.
Through the ups and downs, we’re still holding our hands, sharing all the laughter, and wiping away all the tears.

content_copyCategorized under

About author