Cuộc sống thì thầm

access_time 1 year ago

Cuộc sống thì thầm
————————
Tôi nghe Pink Floyd lần đầu tiên vào năm lớp 11. Chiều hôm ấy mưa, căn buồng mẹ con tôi ở dột tứ tung, dột đến mức tôi không còn muốn mang thêm gì ra hứng nữa. Sẵn có cái băng cát xét bạn vừa cho mượn, tôi cắm vào máy và bật lên.
Đó là album The Wall – đỉnh cao của dòng progressive rock mà Pink Floyd theo đuổi. Mớ âm thanh hỗn độn, điên khùng nhưng quyến rũ khủng khiếp. Tôi mất kiểm soát, bắt đầu khóc. Sau đó, chẳng vì lý do cụ thể gì, muốn tự sát. Có thể là cắt tay như vài bạn tôi đã làm. Có thể là lao từ tầng thượng xuống đất. Hoặc tệ hơn, treo cổ, hay là vét tất cả thuốc trong nhà tống vào họng. Cuối cùng thì tôi cũng qua được buổi chiều năm 17 tuổi ấy, qua được tuổi 17 với những điều điên rồ mà khi nhìn lại thì chỉ dám nghĩ rằng mình đã quá may mắn.
Từ ấy, tôi chỉ có thể nghe rock ballad, và Pink Floyd là cái tên đáng sợ nhất của rock mà tôi gần như không còn dám sờ vào. Cho đến một hôm cách đây chừng 10 năm, tôi kẹt một buổi chiều trong hàng đĩa CD ở Hai Bà Trưng – chỗ mà tôi vẫn thường gặp nhiều đạo diễn sân khấu, nhà quay phim, nhạc sĩ, và ca sĩ lừng danh của nước nhà đến ôm hàng chồng đĩa về học hỏi. Hôm ấy chủ quán bật bài này – Wish you were here.
Tiếng guitar buồn bã rải đều. Cái ám ảnh cô đơn của tuổi 17 trở lại không lẫn vào đâu được. Vẫn là Pink Floyd ma mị, dù là 1 bản ballad. Nhưng tôi đã qua tuổi 17 rất lâu, với rất nhiều va vấp để hiểu rằng nỗi buồn không đáng sợ như mình tưởng. Và cuộc sống đơn giản là cần chạm tay vào. Chạm tay vào cái đẹp, chạm cả vào những điều ghê tởm. Chạm tay vào địa ngục, rồi mới có thể vươn tới thiên đường.
So, so you think you can tell Heaven from Hell, blue skies from pain.
Can you tell a green field from a cold steel rail?
A smile from a veil?
Do you think you can tell?
Did they get you to trade your heroes for ghosts?
Hot ashes for trees?
Hot air for a cool breeze?
Cold comfort for change?
Did you exchange a walk on part in the war for a lead role in a cage?
How I wish, how I wish you were here.
We’re just two lost souls swimming in a fish bowl, year after year,
Running over the same old ground.
What have we found?
The same old fears.
Wish you were here.
Lời bài hát chỉ có thế này thôi. Đấy là những ca từ không thể tuyệt vời hơn về cuộc sống.
Làm sao anh đứng ở nơi địa ngục
Rồi viển vông nói chuyện ở thiên đường
Sao có thể ôm vết thương thù hận
Rồi ngẩng đầu mô tả ánh thái dương?
Không thể nói về cánh đồng bất tận
Bằng những thanh tà vẹt lạnh vô tình
Anh không thể thấu lòng người thiếu nữ
Khi nàng luôn đeo tấm mạng đoan trinh
Họ đã dối anh, bán đứng những anh hùng cho ma quỷ?
Đổi tro tàn lấy những cánh rừng xanh
Mang lửa nóng thổi vào hơi thở lạnh
Sự tiện nghi đem đổi lấy nhiệt thành
Hoặc anh sẽ quyết châm ngòi cuộc chiến
Để đứng trong lồng làm vua sáng anh minh…
Tôi mong ước lúc này anh ngoài đó
Bởi linh hồn chúng ta đày đọa quá lâu rồi
Quanh quẩn mãi trong bốn bề tủ kính
Ngày qua ngày trông ngày tháng dần trôi
Chúng ta đã già đi khi còn trẻ
Nước mắt rơi, ôi nước mắt cũng già
Giọt nước mắt già nua và sợ hãi
Giá như cuộc đời đã có dấu chân ta.
Sau này, tôi không còn sợ nghe Pink Floyd nữa. Và trong một cơ duyên không lặp lại của cuộc đời, tôi đã lại nghe Wish you were here ở một nơi kỳ diệu. Chuyện đó, có thể tôi sẽ kể vào một lúc nào đấy khác.

content_copyCategorized under

About author