Con ếch nằm thẳng rẵng

access_time 1 year ago

Con ếch nằm thẳng rẵng
Bốn mươi lăm năm rồi tôi vẫn nhớ. Đó năm 1972 – đợt Ních Sơn bắn phá miền Bắc lần thứ hai, nhà tôi sơ tán ở làng Hà, thuộc huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Từ nhà tôi đến lớp, thường qua nhà ông kia, tôi không còn nhớ tên ông ta nữa. Trong xóm ai cũng hay, ông ta bị lòi dom nặng. Có người bảo, từng thấy đoạn dom thò lò cả ra. Khiếp quá. Còn mặt ông ta có một mạch lươn – vết thương không lành, máu mủ cứ ri rỉ ra.
Buổi trưa đó chúng tôi tan học, lũ trẻ đi tắt qua nhà ông, nhà nằm bên con mương, trống hơ huếch. Nhà ông ta đông con, bà vợ là người ngớ ngẩn.
Lũ trẻ lúc đó ngó vào bếp và thấy nồi cơm đặt trên mấy ông bù rau. Chúng nghịch ngợm, mở vung nồi cơm ra coi.
Tôi rùng mình thấy con ếch bị lột da, trắng ởn, nằm thẳng rẵng trên đám cơm độn khoai lang khô. Mùi ếch hấp trong nồi cơm bốc ra tanh nồng. Cảm giác của tôi lúc đó buồn nôn và rùng mình. Nhìn con ếch nằm sõng soài, y như thằng người bị lột da, ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Đói khát nó khổ thế đấy!

content_copyCategorized under

About author