1:42 AM

access_time 1 year ago chat_bubble_outline 8 comments

1:42 AM
GƯƠNG MẶT CỦA THIÊN CHÚA
Hôm nay, tôi vô tình đọc được một phân đoạn trích từ sách Xuất Hành, thuật lại việc Môisê đi lên núi gặp Đức Chúa, thỉnh cầu được xem thấy dung nhan của Ngài. Mose nói: “Xin Ngài thương cho con được thấy vinh quang của Ngài” (Xh 33,18). Quả thật, từ lần đầu gặp gỡ Thiên Chúa nơi bụi gai bốc cháy cho đến nay, Thiên Chúa mà Mose tôn thờ vẫn luôn là một ẩn số trong lòng của ông. Đã bao lần ông tự hỏi: “Ngài là ai?”. Đã bao lần ông ước ao được thấy dung nhan của Ngài dẫu chỉ một lần. Có lẽ, Mose vẫn nghĩ Thiên Chúa của Israel cũng như bao vị Chúa khác mang trong mình một hình dáng nhất định (con Bò, Chim Phượng Hoàng Ra, v..v). Thế nhưng, một lần nữa Thiên Chúa lại làm ông thất vọng. Lời khẩn cầu nơi ông không được Thiên Chúa chấp nhận: “Ngươi không thể xem thấy tôn nhan ta” (Xh 33,20). Tất cả những gì ông biết được nơi Thiên Chúa chỉ là lưng của Ngài mà thôi (Xh 33,23).
Tuy nhiên, bằng sự nhảy cảm và một tâm hồn yêu mến, tôi tin Mose, bằng cách nào đấy, vẫn cảm nghiệm được hơi ấm của Thiên Chúa phát ra và lan toả đến ông. Đây là một sự chiêm niệm về một thực tại hữu hình và vô hình. Gương mặt Thiên Chúa nơi ông là một ẩn số vô hình nhưng tình yêu của Ngài đối với ông thì thực sự vẫn tồn tại. Điều này cho phép lòng Mến nơi Mose tiến xa hơn trong chiều kích tương quan với Thiên Chúa và tương quan với những người Israel mà Thiên Chúa đặt trong tay ông.
Ta lại tìm thấy trong Đệ Nhị Luật lời khẳng định của Thiên Chúa rằng “Trong Israel, không còn xuất hiện một ngôn sứ nào như Mô-sê” (Đnl 34,10). Phải nhớ một điều rằng Mose được xem là kẻ trung gian, thông truyền mọi ý muốn của Thiên Chúa cho dân Isreal, đồng thời cũng là người chuyển cầu ý dân đến Thiên Chúa. Ở ông, Thiên Chúa biết mọi điều, tuy nhiên ông chưa bao giờ thấy được Thiên Chúa. Vậy, đoạn trích bí ẩn trên đem cho dân Isreal một sự sợ hãi nhưng cũng đồng thời là một tia hy vọng về một vị ngôn sứ sẽ đến vào lúc mà Ngài cần phải đến. Chúa Giêsu chính là câu trả lời, làm sáng tỏ bản văn ấy.
Rõ ràng, nếu ta còn nhớ, ngay khi kết thúc thời kỳ ẩn dật 30 năm, theo trình thuật Macco, Ngài đã đi rao giảng. Lời rao giảng đầu tiên của Ngài chỉ vỏn vẹn hai điều: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,15). Chính “thời kỳ” này đã “mãn”, đã chín mùi. Đây là lúc Thiên Chúa tỏ lộ gương mặt của Ngài nơi Chúa Giêsu. Hiểu điều đó theo chiều kích Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa thật đồng thời cũng là Người thật, ta mới có thể giải đáp được ẩn số ở trên “không còn xuất hiện một ngôn sứ nào như Mô-sê”. Truyền thống Kitô Giáo ví Đức Giêsu là Môse mới, nhưng cá nhân tôi tin rằng Đức Giêsu không chỉ bị đóng khung trong hình ảnh một ngôn sứ như Môsê nhưng còn vượt trên cả Môsê vì nơi Môsê Thiên Chúa là một ẩn số, còn nơi Chúa Giêsu, ta thấy được dung mạo của Thiên Chúa thông qua người con cả của Ngài chính là Đức Giêsu “Nếu anh em biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người” (Ga 14,7).
Vậy, tại sao hình ảnh của Thiên Chúa lại không được quần chúng Israel chấp nhận nhưng gạt bỏ? Tôi nghĩ rằng vì con người, với sự hiểu biết giới hạn, đã không thể chấp nhận một sự thật nằm ngoài mong đợi của bản thân. Rõ ràng, hình ảnh một Thiên Chúa đã giúp dân thoát khỏi Ai Cập, giúp dân chiếm đất Canaan không tốn một binh một tốt đã từ lâu trở thành một truyền kỳ trong truyền kỳ. Có lần tôi đã nói: Khi dân chúng rơi vào cảnh lầm than, thì trong tận sâu trong suy nghĩ của họ sẽ ánh lên một tia hy vọng về một Đấng Mêsia – Đấng phải đến để giải thoát họ (bằng vũ lực)! Do đó, hình ảnh một Đức Giêsu không được tiếp đón nơi quê hương, hình ảnh một Đấng Cứu Thế – một vị tự xưng là Vua mà lại không có chỗ tựa đầu, là một đả kích rất lớn, đánh vào niềm tin của người Israel. Chính các môn đệ cũng không nhìn thấy dung nhan – gương mặt của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu. Giá mà họ thấy được lòng yêu thương của Thiên Chúa, giá mà họ thấy được gương mặt của Ngài thì có lẽ Phêrô đã không thốt lên trong tuyệt vọng: “Xin Thiên Chúa thương, đừng để thầy gặo phải chuyện ấy” (Mt 16,22).
Nhưng rồi, hết đau khổ là đến vinh quang. Gương mặt của Thiên Chúa được tỏ hiện rạng ngời hơn bao giờ hết trên đồi Canvê, khi Chúa Giêsu bị treo mình trần truồng nơi Thập Giá. Tại sao tôi nói điều đó? Có một chi tiết rất hay mà tôi được Cha Giáo chia sẻ, đó là hình ảnh “màn trong Đền Thờ bị xe ngay chính giữa” (Lc 23, 45). Tại sao lại là “ngay chính giữa” ??? Ai cũng biết Đền Thờ là nơi đặt Hòm Bia Thiên Chúa. Không một ai trừ các tư tế được tiến vào gian Cực Thánh, nơi đặt Hòm Bia. Như vậy, với người dân Israel, Thiên Chúa trong Cựu Ước là một Thiên Chúa vô hình. Nhưng nhờ cái chết của Con Một Ngài mà giao hoà thế gian, nhờ đó thế gian được chiêm ngưỡng diện mạo của Thiên Chúa. Hình ảnh “xé toạt ngay chính giữa” cho phép ta mườn tượng đến hình ảnh “vén màn”. Chỉ khi màn được vén thì ta mới thấy bên trong là gì. Do đó, chỉ có cái chết cho muôn dân mà con người mới chiêm ngưỡng được Thiên Chúa là tình yêu (nói theo Thánh Gioan Tông Đồ).
Tóm lại, đoạn cuối cùng của sách Đệ Nhị Luật cho chúng ta một cái nhìn mới, một định nghĩa mới về ngôn sứ. Nơi Chúa Giêsu, Ngài không đơn thuần là một ngôn sứ, hay một đấng Mêsia nhưng Ngài là hình ảnh của Thiên Chúa và Ngài chính là Thiên Chúa. Nơi Ngài, lời của Thiên Chúa được truyền tải một cách trọn vẹn nhất, và chân thật nhất cho muôn dân.
“Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”. Amen
Mùa Xuân 2017
Jn. Nguyên
See Translation

content_copyCategorized under

About author

8 Comments

  1. Evangelii Nuntiandi
    February 09, 10:55 Evangelii Nuntiandi

    Anh đang xem 🙂

    reply Reply this comment
  2. Evangelii Nuntiandi
    February 09, 10:56 Evangelii Nuntiandi

    Hứa Nguyên, tụi mình chat nha. Bận kg?

    reply Reply this comment
  3. Hứa Nguyên
    February 09, 10:57 Hứa Nguyên

    Evangelii Nuntiandi ko a, e mới ngủ dậy. A cứ pm

    reply Reply this comment
  4. Misericordia Et Misera
    February 10, 08:41 Misericordia Et Misera

    Khi hướng lòng lên Thiên Chúa và thậm chí đặt những câu hỏi về sự hiện diện và dung mạo của Ngài thì đó đã là cảm thức yêu mến mà Thiên Chúa muốn khơi dậy trong mỗi người. Vì thế, ” ước nguyện được nhìn thấy tôn nhan Thiên Chúa đã được khắc ghi trong mỗi người, ngay cả nơi những người vô thần […]. Có thể chúng ta môt cách vô thức mong ước được nhìn thấy Ngài là ai […], Ngài là ai đối với chúng ta […]; ước nguyện đó được thực hiện khi chúng ta bước theo đức Ki-tô”Benedcito XVI. Mose đã như thế!

    reply Reply this comment
    • Hứa Nguyên
      February 10, 10:01 Hứa Nguyên

      Rõ ràng việc đặt ra câu hỏi: “Ngài là ai?” đã cho Mose một trãi nghiệm về tình yêu thương của Thiên Chúa một cách mới mẻ. Và ngày hôm nay, ta mạnh dạn thêm vào sau câu hỏi đó một vế khác “Ngài là ai trong cuộc đời mỗi người chúng ta?” – Vâng! Đối với mỗi cá nhân chúng ta, Ngài sẽ là ai? Nói chính xác hơn là chúng ta sẽ cho Ngài một gương mặt như thế nào? …

      reply Reply this comment
  5. Hứa Nguyên
    February 10, 10:03 Hứa Nguyên

    Lan VI lâu rồi ko viết :3

    reply Reply this comment

Submit an answer

info_outline

Your data will be safe!

Your e-mail address will not be published. Also other data will not be shared with third person.